Trong
gia đình tôi, bố luôn là người nghiêm khắc, đạo đức và kỷ luật nhưng cũng rất
tình người. Đó có lẽ cũng do một phần phẩm chất người lính đã thấm vào người bố…
- Chú
Na bị ốm, con có đi thăm chú cùng bố không? Bố hỏi tôi. Tôi đồng ý ngay.
Trong ký ức của tôi,
hình ảnh chú Na hiện ra là một người có khuôn mặt hiền lành và rất hay cười-
cái cười buồn chỉ trực như muốn khóc. Chú là bạn đồng ngũ của bố. Nhắc đến chú,
hình ảnh rõ nhất đọng lại trong tôi là lần chú chở tôi đi trên chiếc xe Simson
hồi nhỏ, chiếc xe máy vào thời đó đều rất oách trong mắt những đứa trẻ con. Rồi
tiếp đến là hình ảnh chú với túi dưa chuột của nhà trồng được, mấy chai rượu tự
nấu, làm quà biếu gia đình của chú…
Bố kể chú Na là người rất
tốt, sống chất phác, hiền hậu. Giờ chú đang bị thoái hóa cột sống… Đã lâu lắm rồi
tôi đã không gặp chú rồi.
…Căn nhà cấp bốn “ba
gian”, với mái ngói vào mùa mưa ẩm phủ đầy rêu xanh. Trước khoảng sân nhỏ là những
kiêu gạch chất đống đầy vườn cũng phủ màu rêu mốc. Phía nhà ngang, mấy cô con
gái của chú đang chuẩn bị mẻ nấu rượu mới. Thấy bố con tôi tới thăm, chú cười rất
tươi, vẫn nụ cười ấy, nhưng giờ cộng thêm cả nỗi đau của bệnh tật và những vết
hằn của sương gió của cuộc đời. Đúng là thời gian không chừa một ai. Chú rất
đau, chú lết, đúng hơn là bò ra thềm để đón khách tới thăm nhà, nhưng trên miệng
vẫn cố giữ nụ cười. Chú bị thoái hóa cột sống, thoát vị đĩa đệm, chèn vào dây
thần kinh. Đi viện thì người ta hẹn chuẩn bị kinh phí để mổ. Kinh tế gia đình
chú dạo này cũng khó khăn. Những kiêu gạch phủ đầy rêu xếp ngoài vườn kia chính
là những lần dành dụm của chú, để sau này khi có điều kiện sẽ xây một cái nhà
khang trang. Đến năm được tuổi, định xây thì lại cho anh em vay mượn, đến giờ vẫn
chưa trả, nên kế hoạch cuộc đời chú vẫn chưa thực hiện được. Nhà thì chưa xây
nhưng bệnh tật đã kéo đến. Bây giờ để chống chọi với những cơn đau, với chú chỉ
có nghị lực và những thang thuốc lá đủ loại.
Một con người tốt bụng,
hiền hậu, chất phác, luôn lạc quan yêu đời của ngày nào, giờ tuổi cũng đã sang
con dốc bên kia của cuộc đời. Đôi vai cũng đã trĩu xuống theo những gánh nặng mưu
sinh, giờ lại thêm khó khăn của bệnh tật. Nghĩ mà chạnh lòng, âu cũng là quy luật
của con người: sinh, lão, bệnh…
Chú nằm xuống đây, cháu
tầm quất cho, sẽ đỡ đau. Vẫn nụ cười ấy, dù hơi một chút ái ngại nhưng chú đồng
ý. Đúng là tâm lý người bị bệnh khi đau đớn quá rồi, thì cứ nghe thấy làm cho đỡ
đau là sẽ rất mừng…Bằng bằng tất cả khả năng, bằng tất cả các phương pháp, khắc
phục nhược điểm bệnh tật…Xin nhờ Thầy, nhờ các vị bề trên chữa bệnh giúp bệnh
nhân…Bằng tất cả cố gắng của mình, tôi mong rằng chú có thể khỏi bệnh, ít nhất
là bớt đi đau đớn.
Khi ra về, thì người ngạc
nhiên nhất về chuyển biến bệnh tật của chú, không phải là tôi, cũng không phải
là chú, mà là…bố tôi. Ánh mắt bố rất ngỡ ngàng, ngạc nhiên khi thấy chú có thể
đứng thẳng lên và đi ra tiễn bố con tôi ra về…
Chừng một tháng sau, bố
có bảo với tôi là chú Na khỏi đau lưng rồi, không phải đi viện để mổ nữa. Tôi
không dám chắc là chú khỏi bệnh do đâu, cũng có thể do những thang thuốc lá;
cũng có thể chú là người đáng được chữa khỏi bệnh. Dù bằng cách nào cũng không
quan trong, cái chính là chú khỏi bệnh, thế là mừng rồi.
Trong tôi lúc nào cũng mong
rằng những người tốt sẽ luôn gặp được may mắn.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét